Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Một, 2012

Sông bắt đầu từ núi

Hồ bắt đầu từ sông

Nước hồ xanh mênh mông

Sao nước sông Hồng đỏ…?*

Vua trả Rùa gươm cổ

Khi đất nước thanh bình

Trên đảo Ngọc đẹp xinh

Tỏa hào quang sáng chói

Gươm hóa rồng chói lọi (more…)

Read Full Post »

Cụ Ba

Hồi nhỏ cậu hay cho mình lên Hàng gai ở với cụ Ba. Cụ ba là thím của cậu mình. Mình rất thích lên Hàng gai ở với cụ Ba vì nhà cụ ở gần hồ Hoàn kiếm, mà mình thì thích chơi ngoài hồ. Mình còn thích cả cách nói vần điệu, ngoa ngoắt của cụ nữa. Có lẽ tính cách của mình là sự kết hợp tính cách bác Tư Kềnh ( bà vú nuôi mình) , hiền lành mau nước mắt , tự ti và tính cách của cụ Ba  mạnh mẽ , thích nói vần điệu  Cứ hôm nào nghe cậu bảo lên Hàng gai là mình nhẩy cẫng lên sung sướng. Cậu bảo:

– Cho con này lên Hàng Gai quá bằng thả hổ về rừng, thả cá xuống nước

Trong cả mấy đứa cháu thì cụ Ba yêu quí mình nhất. Cụ bảo tại mình tồ tệch, dại. Chỉ có mình được ngủ cùng cụ. Tối nào trước khi đi ngủ cụ cũng ôm mình vào lòng hít hà và lấy tay tuốt trứng chấy đưa lên miệng cắn tách một cái rồi chửi:

– Cha tiên nhân bố cô, đầu tóc lúc nào cũng hôi như tổ cú ấy

Còn mình lùa hai tay vào ngực cụ xờ tí. Tí cụ Ba vẫn đẹp và chắc như 2 nắm xôi lạc mà 2 cái núm là 2 viên lạc hồng hồng. Mình bảo:

– Bà ơi, 2 nắm xôi này là của con nhé. Bà không được cho ai nhìn thấy, không được cho ai sờ vào, kể cả Bạch Điệp bà nhá.( Bạch Điệp bằng tuổi mình nhưng phải gọi mình là cô)

– Cha tông môn cô, ừ thì của cô, nhưng không được nghịch ngợm, không được ra hồ chơi bậy bạ. Mà nắn vừa thôi kẻo nó nẫu ra đấy

– Thế nhìn có nấu không hả bà?

– Nhiều người nhìn thì nẫu

Từ đấy mỗi lần sờ ti cụ mình chỉ chạm nhẹ kẻo sợ nó nẫu. Mình  sợ tí cụ xấu đi

Hứa với cụ Ba là không ra hồ chơi nhưng mình vẫn ra. Mình hay đi chơi cùng với Hải lai và Bạch Điệp( Hải lai có bố là người Pháp nên đẹp lắm , ở cạnh nhà cụ Ba.)

Ba đứa lang thang ngoài hồ nhặt hoa vông, hoa gạo đỏ khé xâu thành vòng thành chuỗi đeo ở cổ. Thỉnh thoản cụ Ba đi lễ về cũng nhặt hoa cho mình chơi kèm câu: ” Đỏ như vông, đông như tiết, chơi miết rồi mê”. Chơi chán hoa, bọn mình  thả xuống hồ và hát:

 

– Hồ cong cong

Hoa đi vòng

Quay lại nhé

Cho bọn trẻ

Lại vớt chơi

Đi muôn nơi

Vẫn quay lại

Tại hồ cong…

Hồ cong cong…

Có khi ba đứa nhặt lá đa cho cát vào chơi đồ hàng, hoặc xé lá đa cuộn tròn lại, lấy tămcắm làm thành con trâu bầy lên Tháp bút chơi trò chăn trâu. Rồi nằm ngửa ngắm bầu trời xanh cao vọi với những đám mây trắng lang thang và nhìn hình mây đoán xem đấy là con gì, hình gì

Mình thích ngắm hàng lệ liễu mảnh khảnh rũ tóc xuống hồ. Mình nghĩ không hiểu tại sao tất cả các cây ven hồ đều nhất loạt nghiêng về phía hồ , trừ cây gạo. Về hỏi cụ Ba, cụ bảo:

– Cây nó cũng thích làm dáng. Con không được leo trèo lỡ ngã xuống hồ. Mà cây đấy là của cụ tiên đi bán tranh cô tiên Giáng Kiều trồng nên đứa nào mà làm hỏng cây của cụ là cụ bắt về trời làm con hầu cho cô Giáng Kiều, không được ở với bà nữa, nghe chưa

– Thế cô tiên giáng Kiều có nhà ở mặt đất không bà?

Cụ Ba cười bảo:

– Có, nhà cô ấy ở Đền Cây đa Cửa quyền

– Thế là nhà cô ấy gần nhà con. Đền Cây đa Cưả quyền ở HB

-Cụ Ba dặn thế nhưng mình vẫn thích ra hồ đếm cây, ngắm lá chuyển màu. Mình thích ngắm lá từ lúc xanh chuyển sang lốm đốm vàng, vàng xuộm rồi  đến khi có gió bấc tràn về lá cây chuyển màu đỏ rực như ráng hoàng hôn soi bóng xuống mặt hồ xanh rợn. Mình thích ngồi gốc cây lộc vừng bẩy gốc ngắm những chuỗi hoa lăn tăn, lấm chấm thả dài xuống nước. Cuối thu , hoa lộc vừng hây hây đỏ rụng kết thành vè trên mặt hồ

Một lần , mình lấy quả phượng khô xuống hồ vớt hoa phượng rụng, chẳng may trượt chân rơi xuống hồ. May Hải lai kéo được mình vào bờ, người ngợm quần áo ướt như chuột lột. Ba đứa sợ quá lên Tháp bút ngồi để quần áo khô. Trưa cụ Ba vác gậy ra goi, cụ đứng chân Tháp Bút gọi vóng lên:

– Mấy cái con Giời đánh Thánh vật kia, có xuống đi về ăn cơm không thì bảo

Lúc ấy vì quần áo chưa khô nên chả có đứa nào dám xuống. Cụ chửi :

– Cha tiên nhân bố cái con hôi như cú, khú như dưa, lù đù như nghé, người bé gié to, mặt mo mặt dầy, người đầy ghẻ sẹo, có lẹo ở mắt, rau dắt đầy răng nói năng sằng cuội kia, mày có xuống không thì bảo

Mình vẫn chả dám xuống. Cụ Ba quăng cái gậy đánh cạch một cái xuống đất rồi làm bộ cởi áo:

– Mày không xuống bà cởi áo cho mọi người xem tí

Mình cuống cuồng lao xuống, vừa lao xuống vừa khóc:

– Bà đừng cởi áo, đừng cởi . Con xuống rồi…

Lúc ấy mình chỉ sợ cụ Ba cởi áo thật, mọi người nhìn tí sẽ nẫu và xấu đi

Tối  đi ngủ cụ ôm mình vào lòng bảo:

–  Con chơi dại lắm. Hôm nay lỡ mà ngã xuống hồ chết thì bà ăn nói sao với bố mày. Mà từ giờ không được leo lên Tháp bút nghịch nữa nhé. Thánh vật đấy

– Ông Thánh tên là gì hả bà?

– Có hai ông văn hay chữ tốt là ông Thần Siêu và ông Thánh Quát. Đêm về hai ông ngồi uống rượu đánh cờ, làm thơ trên Tháp Bút, nên đứa nào nghịch trên ấy hai ông sẽ phạt cho học dốt

–  Từ giờ con không nghịch dại nữa, nhưng bà không được cởi áo, phải giữ tí đẹp cho con, không cho ai làm hỏng xôi lạc nhá. Con chỉ thích 2 hạt lạc hồng hồng này thôi đấy

Rồi mình ngủ thiếp đi trong tiếng sụt sịt của cụ Ba

 

Cụ Ba thọ lắm. Cụ chỉ chịu  ra đi khi  đã tròn 100 tuổi sống trên cõi đời. Trước khi cụ đi một tuần, mình đến thăm, hỏi cụ thèm gì để mua. Cụ bảo thèm bánh cuốn Thanh trì. Mình đứng dậy định đi mua thì cụ bảo, thôi cứ đưa tiền cho cụ. Vài hôm sau cụ mệt nặng hơn, mình lại lên. Cụ cầm lấy tay mình ấn vào lòng bàn tay tờ tiền mình đã đưa cho cụ rồi ấp cả tay cả tiền vào nắm xôi lạc đã nẫu nhăn nheo. Mình gào lên: ối bà ơi là bà ơi…!

 

Read Full Post »

Tình khúc muôn đời

Kính tặng chị T.H và chương trình Tình khúc muôn đời

 

Long lanh hơn cả ngọc ngà

Câu ca người hát sương sa cõi tình

 

Sương sa trên cổ em xinh

Là bởi câu hát của mình , mình ơi

 

Đắng cay thế mới là đời

Lấp trong câu hát ngàn đời bên nha

 

Vì tằm ta phải lụy dâu

Vì nhau ta phải lụy câu chung tình

 

Trúc xinh trúc mọc đầu đình

Emh xinh là bởi có mình bên em

 

Gió đông lay động bên rèm

Bóng mình thấp thoáng bóng đêm – Em buồn

 

Chẳng bao giờ suối lạc nguồn

Chẳng bao giờ hết, em buồn nhớ anh

 

Xa nhau cái sự chẳng đành

Em ngắm vòi vọi cao xanh- Đếm tình !

Read Full Post »

 

 

Hồi làm ở Cửa hàng Ga hay phải làm đêm, mình sợ  làm đêm lắm vì con còn nhỏCó hôm con mệt phải đi làm đêm, mình cứ vặn vẹo không yên, anh Lập lơ bảo:

– Hôm nay vắng khách, anh cho mày về. Nhưng mày phải làm một bài thơ và hát một bài trong đó có các từ chỉ nghề nghiệp của mình, nếu hay và đúng tiêu chí đặt ra, anh cho mày nghỉ thêm đêm nữa ở nhà với con

– Hè hè, nhớ đấy nhớ. Em hát trước:

– Tình yêu có từ trong niêu nhanh tay thì bốc được nhiều. Miến xào dài như nỗi nhớ, chôn vào dưới lòng sông sâu. Tình đã trao nhau lâu rồi , em là lẩu rắn của người, ăn rồi ta ngồi uốn lượn, ta cùng uốn lượn như lươn. Tình đã như con lươn dài, ăn hoài đến tận ngày mai. Tình đã như con lươn dài, ăn hoài hết cả con lươn….( lời chế hát theo nhạc bài Tình yêu trên dòng sông quan họ của… Em xin lỗi tác giả….)

Anh Lập cười rung tất cả các cơ quan đoàn thể , bảo:

– Mày đọc tiếp thơ đi. Nhớ là phải có các từ nghề nghiệp nghe chửa

– Thơ em củ chuối lắm, em đọc văn vần vậy, coi như em lên thực đơn luôn. Mà đọc xong anh đừng mắng nhá

– Đọc đi, rào đón mãi

– Giun xào, đỉa luộc, cóc nấu đông, đậu thối hâm nóng,châu chấu xào giòn, ruồi dim, nhặng rán, bọ xít hấp cơm, chấy hầm cách thủy, cào cào rang muối,  củ chuối hầm lông lươn,sườn khủng long chao mỡ, tào phớ ninh nhừ, củ từ lông om nước mắm, dưa khắm ăn gỏi, cháo tỏi đét xe, tăm que, nước lã…

Anh Lập và cả tổ ôm bụng cười lăn lộn. Vừa cười anh Lập vừa bảo:

– Mày lượn khẩn trương, lượn luôn cả đêm mai nữa cũng được. Mày hát bài nữa là cả tổ cởi chuồng thái thịt, chọc lò đấy

Hehe, lếu láo, bố nháo thế mà được nghỉ tận 2 đêm trông con. Qúa sướng !

Read Full Post »

 

 

 

Tạm biệt Thu yêu dấu

nắng hồng và mây bay

tạm biệt những đắm say

của mùa Thu rực rỡ

 

Thu ơi ta nào nỡ

trách nồng nàn qua mau

dẫu tim ta nhói đau

nhìn hàng cây trút lá

 

Ta thấy thân yêu quá

ánh trăng xanh dịu dàng

vờn bóng nước mênh mang

trăng mỉm cười, trăng nửa

 

Tình yêu là muôn thửa

dịu ngọt và đắng cay

đất với trời muôn thửa

xoay đủ một vòng quay

 

Tạm biệt Thu yêu dấu

nắng hồng và mây bay

nồng ấm và đắm say

ta yêu mùa Thu lắm!

Read Full Post »

Hồi cuối những năm 70 đầu những năm 80 thế kỷ trước , có một phong trào gọi là Tốp ca khúc chính trị. Nghĩa là ở đợn vị nào, cơ quan nào cũng thành lập một đội Văn nghệ. Đội này hoạt động rất đa hệ, cả hát múa, đọc thơ, hề chèo, xiếc ảo thuật…thiếu mỗi xưởng phim. Cơ cấu y hệt Cục biểu diễn bây giờ.

Hồi ấy Cửa hàng mình thành lập một nhóm Văn nghệ như thế do anh Lập làm trưởng đoàn. Anh Lập mời được cả anh Tích lùn là em trai ca sĩ Huy Túc ( đã mất) về dựng bài. Về sau còn mời được cả các anh chị ở Đoàn Văn công quân đội về dạy bọn mình nữa nhá.

Mà hối ấy bọn mình oai. Chả phải vật vã thi thố như Xờ voi với Ai đồ bây giờ. Đứa nào làm gì cứ làm. Anh Lập dẫn anh Tích lùn đi qua tất cả các bộ phận để anh ấy ngó mặt. Anh Tích chả cần biết đứa nào hát hò ra sao cứ đưa ngón tay chuối mắn ra chỉ em này, em này, em này… Dễ thế cơ chứ. Mình đang đứng chọc lò thì anh Lập dẫn anh T đến, anh T  bảo:

–  Em tham gia tốp ca khúc chính trị nhé?

–  Em hát như chó sủa mèo gào ấy vào làm sao được

–  Em chả cần hát, em cứ vào đứng cho nó tươi đội hình. Anh nhìn thấy em có nụ cười sáng sân khấu lắm

–  Thế vào chỉ đứng và cười cho nó tươi đội hình thôi hở anh? Ngại nhỉ

  Anh Lập bảo:

–  Mày ngu lắm em ạ. Mày cứ vào Văn hóa văn nghệ cho nó vui, vừa ăn chơi nhẩy múa vừa có xiền, không phải chọc lò, nắm than. Vui là chính, chứ anh biết thừa mày rống hay, chứ mày hát thì  như đấm vào tai , mà múa thì  chắc cũng kiểu ” dán bùa lồn mèo” thôi

 Vào đội Ca khúc chính trị mấy hôm chỉ đứng cho tươi đội hình , vui thì vui nhưng ngại, bảo anh Lập:

–  Thôi, em chả Văn nghệ nữa đâu em về đi làm

 Anh Lập bảo:

–  Mày đọc được không?

–  Hề hề, đọc tốt. Hồi bé em học rất dốt nhưng đọc tốt nên em vẫn lên lớp nhá

–  Thế được, để anh bảo anh Tích cho mày đọc điệp khúc. Cứ điệp khúc là mày lên đọc cho bọn hát nó nghỉ lấy hơi.

–  Hê hê, sở trường của em rồi. Hồi học trường Việt đức em cũng được vào đôi đồng ca của trường đấy. Lĩnh xướng có Hồng Kỳ với Aí Xuân còn em đọc điệp khúc , bài quốc ca Đức hẳn hoi  nhá. Em vẫn nhớ

–  Mày đọc thử đoạn xem nào

–  ‘’ Ta hãy vùng lên quê hương thân yêu. Sông Gianh tự do trôi êm đềm. Hãy chặn bàn tay quân tham tàn kia, tiến theo lá cờ của Ten lơ man….’’

–  Hay quá, từ bây giờ mày đọc điệp khúc và giới thiệu nhé

Từ hôm ấy mình lĩnh chân đọc điệp khúc và giới thiệu. Nhớ hồi ấy anh Tích dựng 2 bài . Một là bài Lá cờ ( một bài hát của Ý) hát bằng tiến Ý hẳn hoi và bài nữa là bài Mầu cờ tôi yêu. Điệp khúc bài Lá cờ của Ý thì đọc bằng tiếng Ý . Hehe, anh Tích viết cho một bản diễn nôm ra tiếng Việt, mình cứ đứng ê a đọc mà chả hiểu cái đếch. Thế mà khán giả vỗ tay rào rào khen mình giỏi thế,  nói tiếng lào ra tiếng Ý mà nói cứ làu làu. Mịa, rõ là trò hề, mình đọc mình còn đếch hiểu nữa là khán giả. Từ đấy , bất cứ bài hát nào có điệp khúc hay không anh Tích cũng cấu ra một đoạn cho mình đọc. Có bài khi dạo nhạc xong thì đọc, có bài hát nửa chừng thì đọc, mà tính mình lẫn lộn hay quên. Đoạn nào cần đọc thì hoặc anh Tích hoặc anh Lập lại đứng ở cánh gà dục, lên đi em, lên đi em . Giới thiệu bài hát thì mình làm ngon. Ví dụ:

–  Con cò đái gốc cây đa

 Cây đa thì chết tốp ca thì còn

 Sau đây tốp ca khúc chính trị Cửa hàng Ga sẽ trình bầy ca khúc Làng quan họ quê ta

 Hoặc

–  Hôm nay  kể chuyện  con dê

 bị rơi xuống nước hỏi dê có còn

 dê còn nó chạy lon ton

 sao dê không chết bà con trả lời…?

 Ở dưới vỗ tay rào rào, hô :

– Tự trả lời luôn đi, ai mà biết tại sao con dê chưa chết

–  Bởi vì: Con kênh ta đào chưa có nước chẩy qua… Sau đây ca sĩ Thu Khoa bắt đầu bài Con kênh ta đào

 Hoặc có hôm mình giới thiệu:

–  Buồn buồn tè gốc cây si

 mời nghe giọng hát Họa mi khoe tài

Họa Mị không hát một bài

Họa mị hăng hái hát hai bài liền. Bài thứ nhất là…, bài thứ hai là…

Hehe ,thế là từ hồi ấy mình mê Tốp ca khúc chính trị . Chả biết hát, chả biết múa, chỉ đọc điệp khúc và giới thiệu tào lao thế mà cứ lần nào đi Hội diễn anh Lập với anh Tích lùn cũng gọi mình đi. Mình sướng lắm vì chả phải chọc lò , thái thịt mà lại được ăn ngon, được tiền mua son phấn gọi là tiền thanh, sắc. Vớ vỉn thế thôi mà hay được lên ti vi lắm nhớ. Mỗi lần lên ti vi được các chị đánh son đánh phấn lại có phong bì của Cửa hàng bồi dưỡng. Mình bảo anh Lập:

– Cứ nhố nhăng mà sướng phết anh Lập nhỉ. Vừa được lên hình, vừa được xiền, vừa được phấn son đắp vào mặt

–  Cái Tốp ca khúc chính trị này nó nhố nhăng , thêm cái nhố nhăng của mày nữa, bà con được cười cho nó giãn ruột , dễ trôi  phân

– Hị hị, anh phân công thì em làm chứ em có xin anh đâu mà anh lại bảo cho bà con ” dễ trôi phân”

– Lẻo mép, vừa được ăn vừa được nói. Hề hề, nhưng anh quý mày mới chết!       

Read Full Post »

Zoe là Zoe chúa ghét những câu hỏi  tại sao?

Hồi nhỏ đi học, nghe thầy cô giáo hỏi:

– Nước ta hình chữ gì?. Zoe lễ phép  thưa:

– Dạ nước ta hình chữ  S … xì…. ạ.

Trong bụng Zoe nghĩ thầy hỏi dễ thế mà cũng hỏi. Thầy lại hỏi:

– Tại sao nước ta lại bị chia cắt ? (more…)

Read Full Post »

Older Posts »