Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một, 2013

baichihanh

 

Mắng tôi xong bố nhìn vào mặt tôi bảo:

– Con có thấy ai ăn xin được suốt đời không? Mà ”của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Mình dốt mình sẽ phải đứng dưới cái bóng rợp của người khác, mà như thế là phụ thuộc người ta. Còn nếu mình ăn bám vào người ta là nợ người ta. Sau này con có thể làm bất cứ việc gì miễn là bằng sức lao động của mình. Mày làm mõ làng hay hát xẩm tàu điện cũng được nhưng không được ăn bám ai cả

Có một lần nhìn thấy bố chuẩn bị đi tìm roi, tôi lại nhanh tay vớ cái kính ông để trên bàn rồi vọt ra đường. Bố tôi đuổi theo và theo thông lệ tôi chạy qua đường bên kia vì nghĩ chả bao giờ ông dám qua đường mà không có kính ( hồi ấy ít xe pháo, chỉ có tầu điện là cứ lừ lừ tiến). Lúc ấy tầu điện từ phía Bờ hồ đang chạy tới. Đứng bên này đường nhìn qua tôi thấy bố đang dợm chân bước xuống đường. Tôi hốt hoảng vừa chạy về vừa hét:

– Cậu đừng qua. Con về

Bố tôi đứng sựng lại còn tôi chạy về ôm chặt lấy bố trong tiếng tầu điện soèn soẹt chạy qua. Tôi  dúi cái kính vào tay ông:

– Không có kính cậu qua đường làm sao được mà qua

– Cậu nghe thấy tiếng tầu điện rồi nhưng cậu phải vờ xuống đường để mày sợ mày chạy đi. Ai ngờ mày lại chạy về thế nhỡ tầu nó cán thì sao. Mà lần sau không được lấy kính của cậu,  cậu đuổi theo mày cậu ngã thì sao. Nghịch dại.

Từ đấy tôi chịu bị đánh chứ không cầm kính của bố tôi chạy ra đường nữa.

Hồi bé tôi mê xem phim. Cứ rạp Kinh đô có phim gì là tôi tìm cách xem bằng được. Tôi là một đứa nghịch ngợm, ngang tàng nhưng cũng là một đứa vô cũng yếu đuối, nên tôi hay bị những cảnh huống trong phim hay trong sách ám ảnh.

Một lần bố tôi thấy tôi suốt ngày khóc lóc sùi sụt, bỏ cả đi chơi, ông bảo:

– Con này lại mới đi xem phim về à? Hay đang đọc gì?

– Con xem phim Người thứ 41. Mà con sợ và thương chú ấy quá. Tại sao cô ấy lại phải bắn chú ấy. Cô chú ấy yêu nhau cơ mà ? ( Phim Người thứ 41 của Nga, kể về một nữ sĩ quan Hồng quân có nhiệm vụ áp giải một tù binh Bạch vệ . Trên đường áp giải chiếc tầu bị bão đánh chìm. Hai người dạt vào một đảo hoang và giữa họ nẩy sinh tình yêu. Một hôm , nhìn thấy tầu của Bach vệ chạy ngang qua, lợi dụng việc cô gái tháo còng chân, người tình tù binh bỏ chạy ra phía biển để vẫy tầu hòng trốn thoát. Cô gái Hồng quân buộc phải bắn chết người tình Bạch vệ của mình).

– Yêu nhau nhưng 2 người ở 2 chiến tuyến, là kẻ thù của nhau

– Nhưng không bắn thì sao?

– Thì cô ấy không hoàn thành nhiệm vụ. Mà chiến tranh thì nó phải thế

Tôi hú lên khóc. Bố tôi dịu giọng hỏi:

– Nếu con là cô ấy thì con có bắn chú ấy không?

– Con không biết. Nhưng con không bắn, không bao giờ con bắn

Bố tôi thở dài rồi chép miệng:

– Mày chỉ lụy tình

Cho đến tận bây giờ  và có lẽ chẳng bao giờ tôi có thể quên hình ảnh cô gái Hồng quân nâng đầu người tình sĩ quan Bạch vệ lên, đôi mắt đau khổ vô vọng ngước lên nhìn bầu trời, máu từ đầu người yêu cô nhỏ qua kẽ tay cô loang đỏ một vùng nước biển…

Tôi ghét chiến tranh!

Advertisements

Read Full Post »

bochihanh

Thế là một mùa xuân mới lại sắp sang. Những ngày cuối năm này dường như lòng ai cũng lắng lại với những hoài niệm. Tôi nhớ bố mẹ, nhớ căn nhà ở phố HB, nhớ tiếng tầu điện leng keng qua phố, nhớ cả lằn roi quắn đít của bố vì những trò nghịch ngợm đứt giây trên giời rơi xuống của tôi. Mà tôi nghịch thật. Ngoài những lúc đi học và làm việc nhà thì tôi chỉ thích ra đường chơi. Tất cả những trò chơi của trẻ con ngoài đường ngày ấy tôi đều thành thạo, kể cả các trò dành cho con trai, như bắn bi, đánh khăng, leo trèo cây cối và cả nhảy tầu điện. (more…)

Read Full Post »

Vu vơ

 

chihanh

 

Vu vơ ai thả tơ buồn

Vu vơ ai ngắm cánh chuồn, vu vơ…

 

 

Mặt hồ xao động ngẩn ngơ

Bóng chuồn đáy nước cũng ngơ ngẩn buồn

 

Nỗi buồn như thể tự nguồn

Ngu ngơ ngắm bóng chuồn chuồn vu vơ…

 

Sóng lòng dào dạt vỗ bờ

Nỗi đau rất thật mà vờ như không…

Read Full Post »

Bến tuổi thơ

Tôi ngược tầu xa dần bến tuổi thơ

Nơi tôi biết chẳng bao giờ còn nữa

Những chiều đông bếp hồng ngọn lửa

Mấy bàn tay run rẩy hơ chung

 

Bạn bè ơi có những lúc ta cùng

Dìu nhau tập bơi trên dòng sông kí ức

Có những lúc ta dường như bất lực

Nỗi nhớ trào lên đẩy dòng lệ ngược chiều

 

Có những lúc ta thấy rất liêu xiêu

Cơn bão táp cuộc đời quá mạnh

Nắm chặt tay nhau ta đẩy lùi bất hạnh

Niềm vui chung đỡ cô quạnh trong lòng

 

Có những lúc ta vẫn thầm mong

Thời gian sẽ ngừng trôi, ngừng mãi

Chỉ cánh diều tuổi thơ còn lại

Bay bổng cùng ta tới cõi thiên đường

 

Tầu chuyển bánh rồi , sao dạ vẫn vấn vương

Thấy phía trước gió mưa nhiều biết mấy

Ngoái nhìn lại lòng tái tê chỉ thấy

Mịt mùng xa, ôi tuổi thơ của tôi…

 

Read Full Post »

Trên sân ga

trénanga

Còi hú rồi, lên tàu đi anh

Đừng ngoái lại sân ga nhiều gió lắm

Cửa sổ tàu như con mắt lạnh

Ngó hun hút vào những cuộc chia ly

 

Khăn đây anh, hãy quàng vào cổ nhé

Trời lạnh rồi giữ sức khỏe nghe anh

Anh chẳng nhớ em đâu, nhưng nếu…anh chỉ cần gọi khẽ

Em sẽ hôn lên thổn thức trái tim anh

 

Em mãi là một ánh nhỏ nhoi xanh

Sẽ nhấp nháy theo anh, theo mãi

Dẫu hè nắng cháy da hay đông về ướt lạnh

Em lặng lẽ theo anh suốt chặng đường dài

 

Lên tàu đi anh, về phía nắng mai

Đừng ngoái lại sân ga buồn tê tái

Nỗi nhớ anh sôi lên, nỗi nhớ anh hóa dại

Tàu chuyển bánh rồi, anh lên tàu đi anh

Read Full Post »

Lá cỏ mùa xuân

lacomuaxuan

 

Rồi em sẽ tìm về miền cỏ cũ

Nơi tuổi thơ đan dệt giấc mơ lòng

Những giai điệu ấm nồng như men ủ

Thương ấu thơ mình nhiều lắm những long đong

 

Rồi em sẽ tìm thấy bông hoa cỏ

Anh ươm mầm chờ nắng tỏa hương thơm

Anh kéo anh se từng tơ nắng nhỏ

Để xuân về rực rỡ một vườn ươm

 

Rồi em sẽ tìm được dòng sông

Thưở ấu thơ ta cùng nhau tắm mát

Cùng ngắm trăng sao và cùng hy vọng

Nắm tay nhau ôn những chuyện lan man

 

Rồi em sẽ tìm được mùa xuân chứa chan

Trong câu hát, trong nỗi niềm như khát

Và xuân sẽ qua như chẳng là ngoại lệ

Em vẫn tìm về lá cỏ Mùa xuân!

Read Full Post »