Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Truyện ngắn’ Category

Cụ Ba

Hồi nhỏ cậu hay cho mình lên Hàng gai ở với cụ Ba. Cụ ba là thím của cậu mình. Mình rất thích lên Hàng gai ở với cụ Ba vì nhà cụ ở gần hồ Hoàn kiếm, mà mình thì thích chơi ngoài hồ. Mình còn thích cả cách nói vần điệu, ngoa ngoắt của cụ nữa. Có lẽ tính cách của mình là sự kết hợp tính cách bác Tư Kềnh ( bà vú nuôi mình) , hiền lành mau nước mắt , tự ti và tính cách của cụ Ba  mạnh mẽ , thích nói vần điệu  Cứ hôm nào nghe cậu bảo lên Hàng gai là mình nhẩy cẫng lên sung sướng. Cậu bảo:

– Cho con này lên Hàng Gai quá bằng thả hổ về rừng, thả cá xuống nước

Trong cả mấy đứa cháu thì cụ Ba yêu quí mình nhất. Cụ bảo tại mình tồ tệch, dại. Chỉ có mình được ngủ cùng cụ. Tối nào trước khi đi ngủ cụ cũng ôm mình vào lòng hít hà và lấy tay tuốt trứng chấy đưa lên miệng cắn tách một cái rồi chửi:

– Cha tiên nhân bố cô, đầu tóc lúc nào cũng hôi như tổ cú ấy

Còn mình lùa hai tay vào ngực cụ xờ tí. Tí cụ Ba vẫn đẹp và chắc như 2 nắm xôi lạc mà 2 cái núm là 2 viên lạc hồng hồng. Mình bảo:

– Bà ơi, 2 nắm xôi này là của con nhé. Bà không được cho ai nhìn thấy, không được cho ai sờ vào, kể cả Bạch Điệp bà nhá.( Bạch Điệp bằng tuổi mình nhưng phải gọi mình là cô)

– Cha tông môn cô, ừ thì của cô, nhưng không được nghịch ngợm, không được ra hồ chơi bậy bạ. Mà nắn vừa thôi kẻo nó nẫu ra đấy

– Thế nhìn có nấu không hả bà?

– Nhiều người nhìn thì nẫu

Từ đấy mỗi lần sờ ti cụ mình chỉ chạm nhẹ kẻo sợ nó nẫu. Mình  sợ tí cụ xấu đi

Hứa với cụ Ba là không ra hồ chơi nhưng mình vẫn ra. Mình hay đi chơi cùng với Hải lai và Bạch Điệp( Hải lai có bố là người Pháp nên đẹp lắm , ở cạnh nhà cụ Ba.)

Ba đứa lang thang ngoài hồ nhặt hoa vông, hoa gạo đỏ khé xâu thành vòng thành chuỗi đeo ở cổ. Thỉnh thoản cụ Ba đi lễ về cũng nhặt hoa cho mình chơi kèm câu: ” Đỏ như vông, đông như tiết, chơi miết rồi mê”. Chơi chán hoa, bọn mình  thả xuống hồ và hát:

 

– Hồ cong cong

Hoa đi vòng

Quay lại nhé

Cho bọn trẻ

Lại vớt chơi

Đi muôn nơi

Vẫn quay lại

Tại hồ cong…

Hồ cong cong…

Có khi ba đứa nhặt lá đa cho cát vào chơi đồ hàng, hoặc xé lá đa cuộn tròn lại, lấy tămcắm làm thành con trâu bầy lên Tháp bút chơi trò chăn trâu. Rồi nằm ngửa ngắm bầu trời xanh cao vọi với những đám mây trắng lang thang và nhìn hình mây đoán xem đấy là con gì, hình gì

Mình thích ngắm hàng lệ liễu mảnh khảnh rũ tóc xuống hồ. Mình nghĩ không hiểu tại sao tất cả các cây ven hồ đều nhất loạt nghiêng về phía hồ , trừ cây gạo. Về hỏi cụ Ba, cụ bảo:

– Cây nó cũng thích làm dáng. Con không được leo trèo lỡ ngã xuống hồ. Mà cây đấy là của cụ tiên đi bán tranh cô tiên Giáng Kiều trồng nên đứa nào mà làm hỏng cây của cụ là cụ bắt về trời làm con hầu cho cô Giáng Kiều, không được ở với bà nữa, nghe chưa

– Thế cô tiên giáng Kiều có nhà ở mặt đất không bà?

Cụ Ba cười bảo:

– Có, nhà cô ấy ở Đền Cây đa Cửa quyền

– Thế là nhà cô ấy gần nhà con. Đền Cây đa Cưả quyền ở HB

-Cụ Ba dặn thế nhưng mình vẫn thích ra hồ đếm cây, ngắm lá chuyển màu. Mình thích ngắm lá từ lúc xanh chuyển sang lốm đốm vàng, vàng xuộm rồi  đến khi có gió bấc tràn về lá cây chuyển màu đỏ rực như ráng hoàng hôn soi bóng xuống mặt hồ xanh rợn. Mình thích ngồi gốc cây lộc vừng bẩy gốc ngắm những chuỗi hoa lăn tăn, lấm chấm thả dài xuống nước. Cuối thu , hoa lộc vừng hây hây đỏ rụng kết thành vè trên mặt hồ

Một lần , mình lấy quả phượng khô xuống hồ vớt hoa phượng rụng, chẳng may trượt chân rơi xuống hồ. May Hải lai kéo được mình vào bờ, người ngợm quần áo ướt như chuột lột. Ba đứa sợ quá lên Tháp bút ngồi để quần áo khô. Trưa cụ Ba vác gậy ra goi, cụ đứng chân Tháp Bút gọi vóng lên:

– Mấy cái con Giời đánh Thánh vật kia, có xuống đi về ăn cơm không thì bảo

Lúc ấy vì quần áo chưa khô nên chả có đứa nào dám xuống. Cụ chửi :

– Cha tiên nhân bố cái con hôi như cú, khú như dưa, lù đù như nghé, người bé gié to, mặt mo mặt dầy, người đầy ghẻ sẹo, có lẹo ở mắt, rau dắt đầy răng nói năng sằng cuội kia, mày có xuống không thì bảo

Mình vẫn chả dám xuống. Cụ Ba quăng cái gậy đánh cạch một cái xuống đất rồi làm bộ cởi áo:

– Mày không xuống bà cởi áo cho mọi người xem tí

Mình cuống cuồng lao xuống, vừa lao xuống vừa khóc:

– Bà đừng cởi áo, đừng cởi . Con xuống rồi…

Lúc ấy mình chỉ sợ cụ Ba cởi áo thật, mọi người nhìn tí sẽ nẫu và xấu đi

Tối  đi ngủ cụ ôm mình vào lòng bảo:

–  Con chơi dại lắm. Hôm nay lỡ mà ngã xuống hồ chết thì bà ăn nói sao với bố mày. Mà từ giờ không được leo lên Tháp bút nghịch nữa nhé. Thánh vật đấy

– Ông Thánh tên là gì hả bà?

– Có hai ông văn hay chữ tốt là ông Thần Siêu và ông Thánh Quát. Đêm về hai ông ngồi uống rượu đánh cờ, làm thơ trên Tháp Bút, nên đứa nào nghịch trên ấy hai ông sẽ phạt cho học dốt

–  Từ giờ con không nghịch dại nữa, nhưng bà không được cởi áo, phải giữ tí đẹp cho con, không cho ai làm hỏng xôi lạc nhá. Con chỉ thích 2 hạt lạc hồng hồng này thôi đấy

Rồi mình ngủ thiếp đi trong tiếng sụt sịt của cụ Ba

 

Cụ Ba thọ lắm. Cụ chỉ chịu  ra đi khi  đã tròn 100 tuổi sống trên cõi đời. Trước khi cụ đi một tuần, mình đến thăm, hỏi cụ thèm gì để mua. Cụ bảo thèm bánh cuốn Thanh trì. Mình đứng dậy định đi mua thì cụ bảo, thôi cứ đưa tiền cho cụ. Vài hôm sau cụ mệt nặng hơn, mình lại lên. Cụ cầm lấy tay mình ấn vào lòng bàn tay tờ tiền mình đã đưa cho cụ rồi ấp cả tay cả tiền vào nắm xôi lạc đã nẫu nhăn nheo. Mình gào lên: ối bà ơi là bà ơi…!

 

Advertisements

Read Full Post »

Mảnh vỡ

Ở tuổi  ngoài 40 nàng vẫn đẹp. Một vẻ đẹp viên mãn đầy đặn như bông hoa đã bung hết sắc hương và chưa có dấu hiệu úa tàn. Nàng có một người chồng tuy hơi khô khan nhưng yêu vợ thương con. Nàng có 2 đứa con một trai một gái học giỏi ngoan ngoãn. Kinh tế có hơi eo hẹp vì cả nàng và chồng cùng làm nhà nước lương ba cọc ba đồng, nhưng vì nàng khéo vun vén nên cuộc sống gia   đình cũng tạm ổn.  Nàng bằng lòng với cuộc sống của mình vì nàng biết nhìn xuống và thấy mình may mắn hơn rất nhiều người.

Thực ra thì đôi khi nàng vẫn ao ước chồng nàng kiếm được nhiều tiền hơn để nâng cao đời sống gia đình. Nàng muốn mộĩ năm một lần, cả gia đình được đến một bãi biển nào đó để nghỉ mát. Nàng muốn mua cho con trai cái xe máy xin hơn để đi học, muốn con gái  có vài chiếc đầm đẹp để đi sinh nhật bạn bè. Nàng còn muốn thỉnh thoảng sánh vai cùng chồng đi ăn hiệu, đi nghe ca nhạc, xem phim . Nàng muốn mỗi sáng Chủ nhật cùng cả gia đình hoặc cùng bạn bè đi cà phê cà pháo, chém gió với nhau. (more…)

Read Full Post »

Lão là thầy dậy nghiệp vụ nấu ăn cho tất cả cái lũ choai choai bọn mình ở Cửa hàng ăn uống Ga. Chẳng biết lão có 8 vía không nhưng lão thường gọi bọn mình là con xưng bà. Lão to cao và có nước da đen cháy, lúc nào cũng bóng loáng như chao mỡ. Bọn mình hay hỏi trêu  lão: bà ơi ngày xưa mẹ bà chạy chậm à?. Lão nổi đóa lên dứ dứ con dao thái thịt vào mặt bọn mình nhưng miệng thì cười toe toét: chậm chậm cái tiên xư chúng mày. Mẹ bà mà chạy chậm thì bà đã sướng, đéo phải đứng đây mà dạy mấy con nặc nô thái thịt.

Lão Cả Địn nấu ăn ngon lắm. Đặc biệt lão nấu phở rất ngon. Vợ lão cũng là bếp trưởng của một cửa hàng phở ngon có tiếng ở phố LQS- Hà nội thời ấy. Tiếng tăm còn lưu lại đến tận bây giờ. Lão dạy bọn mình tỉ mỉ từ việc ninh xương thế nào cho nước dùng trong mà lại ngọt đậm đà. Cho hoa hồi , thảo quả , quế chi tỉ lệ như thế nào cho nồi nước dùng thơm mà không gắt. Và bao giờ lão cũng thả vào nồi nước phở mấy con xá sùng biển. Thịt bò phải luộc thế thế nào để thịt ngọt đậm đà và thơm đặc trưng, không dai không bã. Hihi, nhờ có sự dạy bảo tận tình của lão mà bây giờ mình nấu ăn ngon phết! (more…)

Read Full Post »

Mắt nai

Chàng- đẹp trai, giai phố. Bố không làm to nhưng có chữ nghĩa. Nhà tư sản nhưng phá sản sau giải phóng Thủ đô năm 1955. Nhà chàng có hai chị em. Chị gái chàng và cả chàng nữa học hành không cao vì nhà chàng thành phần tư sản, cứ học hết phổ thông là mặc nhiên… đứt học.

Chàng yêu rồi lấy một ” mắt nai” giai cấp vô sản… toàn tập . Lấy được nàng, cả nhà chàng mừng húm vì trong nhà có được một cô con dâu thành phần lãnh đạo. Nhà trường XHCN đã dậy, chỉ có giai cấp vô sản mới lãnh đạo và đưa đất nước lên CNXH tươi đẹp . Nàng dâu giai cấp vô sản toàn tập sẽ mang lại niềm tự hào cho cái gia đình giai cấp bóc lột nhà chàng.

Ngày cưới ” mắt nai” , cả nhà chàng mỗi người một cái xe đạp Pơ zô đờ luych, mỗi cái một mầu phấn khởi rước nàng về dinh.( Hồi ấy, dàn xe đạp Pơ zô chưa sánh được với dàn siêu xe của các đại gia bây giờ nhưng cũng là niềm ao ước của ối tay chơi Hà thành). Nói tóm lại, đám cưới của nàng trông rất oách xà lách.

Mắt nai được lòng cả nhà vì ngoan hiền, xinh đẹp và chịu khó. Nàng rất ít phản biện. Chả như cái lũ mọt sách con nhà tư sản bóc lột.Thấy cái gì trái tai gai mắt là phản biện, cãi chết thôi. Qúi em dâu, chị gái chàng xin việc cho nàng đi làm để có thêm thu nhập và đỡ mang tiếng ăn bám nhà chồng. Rồi nàng sinh được cho nhà chồng 2 đứa con. Nếp tẻ đủ cả. Sau nàng nghỉ việc trông nom con cái và làm việc gia đình. (more…)

Read Full Post »