Lão là thầy dậy nghiệp vụ nấu ăn cho tất cả cái lũ choai choai bọn mình ở Cửa hàng ăn uống Ga. Chẳng biết lão có 8 vía không nhưng lão thường gọi bọn mình là con xưng bà. Lão to cao và có nước da đen cháy, lúc nào cũng bóng loáng như chao mỡ. Bọn mình hay hỏi trêu lão: bà ơi ngày xưa mẹ bà chạy chậm à?. Lão nổi đóa lên dứ dứ con dao thái thịt vào mặt bọn mình nhưng miệng thì cười toe toét: chậm chậm cái tiên xư chúng mày. Mẹ bà mà chạy chậm thì bà đã sướng, đéo phải đứng đây mà dạy mấy con nặc nô thái thịt.
Lão Cả Địn nấu ăn ngon lắm. Đặc biệt lão nấu phở rất ngon. Vợ lão cũng là bếp trưởng của một cửa hàng phở ngon có tiếng ở phố LQS- Hà nội thời ấy. Tiếng tăm còn lưu lại đến tận bây giờ. Lão dạy bọn mình tỉ mỉ từ việc ninh xương thế nào cho nước dùng trong mà lại ngọt đậm đà. Cho hoa hồi , thảo quả , quế chi tỉ lệ như thế nào cho nồi nước dùng thơm mà không gắt. Và bao giờ lão cũng thả vào nồi nước phở mấy con xá sùng biển. Thịt bò phải luộc thế thế nào để thịt ngọt đậm đà và thơm đặc trưng, không dai không bã. Hihi, nhờ có sự dạy bảo tận tình của lão mà bây giờ mình nấu ăn ngon phết!
Lão Địn hay đùa nhưng cực kì nghiêm khắc trong công việc. Ví dụ lão bắt bọn mình quay thịt xá xíu phải làm màu thế nào cho chuẩn. Không được đỏ loét ra mà cũng không được thâm xít. Và tỉ lệ dứt điểm phải là 7/3. Nghĩa là lão giao cho 10 kg thịt lợn khi quay xong phải còn đúng 7 kg thịt chín. Nếu còn sáu cân rưỡi, lão bảo hao. Nếu còn hơn bảy cân lão bảo sống. Và lão phạt bằng cách bắt đi nắm than, thái bánh phở. Nắm than bẩn thỉu nhưng còn đỡ chứ thái bánh phở là cực hình.( Hồi ấy bánh phở toàn thái bằng tay). Thái xong mấy chục cân bánh phở hai bàn tay phồng rộp, đau ê ẩm cả cánh tay, cả vai ,cả nách. Bọn mình tức lão mới bàn nhau trêu lão cho sướng!
Hồi ấy có phong trào cưa đường. Con trai đi xe đạp ngoài đường hễ thấy em nào xinh xinh là vè vè đi bên cạnh tán tỉnh. Ví dụ tên em là gì , nhà em ở đâu? Xinh thế này thì tên hay lắm nhỉ?. Gặp đối tượng mình thích thì các nàng cho biết tên và số nhà. Đối tượng nào không thích thì các nàng im lặng hoặc nói tên nhăng nhít, cho số nhà nhăng nhít. Bọn con gái làm ăn uống như bọn mình đa số nhìn … ngon , nên số các chàng vè vè theo đông như ong.
Một tối có mấy chàng đi theo mình. Thoáng nhìn cũng biết mấy chàng cưa đường chuyên nghiệp. Quần gagadin mầu xi măng là li thẳng tắp, sắc như dao cạo aó Bô pơ lin trắng lốp, miệng túi áo nhô lên thấp thoáng một tờ đỏ ” cụ mượt”( ngày ấy tờ 10 nghìn là tờ tiền ông cụ có mệnh giá cao nhất) ,chân xỏ đôi dép nhựa Tiền phong hay đôi tông Lào mầu gan gà .Một chàng hỏi : tên em là gì? Giả vờ e thẹn: tên em xấu lắm. Cái tên đâu quan trọng, em cứ nói đi. Thôi chả nói. Ngày xưa mẹ em đặt tên xấu cho dễ nuôi ý mà. Xấu hổ gì cái tên. Vâng, tên em là Ngỡn. Thế nhà em ở đâu? Nhà em ở chỗ… kinh lắm. Em chả dám nói đâu. Hề hề ,nhà em có ở âm ti anh cũng không ngán. Nếu anh đã không ngán thì mời anh đến nhà em chơi. Nhà em ở gần Bệnh viện Cu ba ra… ngõ Vạn kiếp, anh ạ. Hồi ấy Hà nội lưu truyền câu: Vào Cu ba , ra Vạn kiếp. Ý nói vào BV Cu ba dễ ra nhà xác của BV ở ngõ Vạn kiếp.
Cả lũ con gái kin kin 18, 19 tuổi tuổi trong cửa hàng hễ gặp giai cưa đường,nhất loạt nói tên Ngỡn ( tên vợ lão Địn), nhà ở ngõ Vạn kiếp ( nhà lão Địn). Hehe…
Từ hôm ấy nhà lão Địn liên tục phải tiếp khách không mời mà đến. Hôm đầu lão kể: tối hôm qua có mấy thằng chọi con quần loe, đầu đánh luống đến hỏi mụ Ngỡn nhà bà. Mả mẹ nó , nó lại cứ hỏi bà là bác cho cháu gặp em Ngỡn. Đến lúc bà gọi mụ Ngỡn ra thì nó chạy đứt dép. Mình bảo chắc nó đi ăn phở thấy bà Ngỡn xinh nên nó làm quen . Lão bảo: xinh như con tinh tinh. Ngày xưa bà ngây thơ dại gái bị mụ ấy lừa. Hihi…
Về sau lão biết đó là trò đùa của cái lũ ” nặc nô” , lão chửi toáng : tiên xư mấy con đĩ non. Nặc nô nó vừa thôi. Bà thì bà cho thi lại cả lũ.( lão là người chấm thi lên lương).Cả lũ rú lên cười. Biết là lão dọa thế thôi chứ lão quí mấy con nặc nô này lắm.
Làm với lão rất vui vì lão kể chuyện tiếu lâm có duyên lắm. Lão kể nhiều chuyện , nhưng mình nhớ mãi câu chuyện ” Khí khỉ thì ra , khí ta thì vào”. Lão kể: xưa có cô con gái xinh lắm con nhà phú ông. Phú ông rất muốn kén rể xứng đôi vừa lứa với cô. Nhiều chàng trai muốn lấy cô làm vợ nhưng cô chua ưng ai. Trong đám người làm của phú ông có một chàng nông dân yêu cô lắm mà không có cách nào để lấy được người trong mộng. Một hôm , phú ông sai chàng nông dân đi cầy ruộng xa và sai cô con gái đi trông vì sợ chàng ta bỏ ruộng đi ngủ. Trưa đến cô gái mệt quá nằm ngủ say như chết. Chàng trai lấy lòng trắng trứng đổ vào váy cô nàng rồi vờ hốt hoảng kêu toáng lên: trời ơi , cô ngủ say quá bị khỉ nó hiếp mà không biết. Cô gái dậy thấy thế sợ quá bảo chàng : phải làm sao bây giờ? Chàng bảo: bây giờ phải cho khí ta vào thì khí khỉ mới ra. Cô gái cuống quýt: thế anh cho khí ta vào giúp tôi đi. Được, nhưng khi tôi cho khí ta vào thì cô phải nói:” khí khỉ thì ra , khí ta thì vào” nghe chưa. Lúc đầu cô còn dõng dạc ” khí khỉ thì ra khí ta thì vào”. Sau khí ta vào dồn dập quá cô chỉ nói được mỗi câu: khí khị, khí khị…hị hị… Hôm ấy về nhà cô kể với cha là hôm nay cô bị khỉ hiếp , may nhờ có chàng nông dân nên cô mới được cứu. Phú ông biết chuyện căm anh chàng lắm nhưng cũng đành gả cô cho chàng.
Hồi ấy chưa hiểu lắm câu chuyện của lão. Về sau có chồng rồi nhớ đến chuyện này lại rũ ra cười một mình.
Sau này lão Địn về hưu. Lão mở một quán phở ở ngõ NSL, đông khách lắm. Lâu quá không gặp. Chả biết bây giờ lão như thế nào?
