Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Lung linh Hội an

Mỗi năm một lần, vợ chồng mình lại về quê thắp hương cho ông nội và các chú thím ( bên chồng). Ông nội nằm ở khu mộ tộc Đỗ nghĩa trang  Cẩm hà, thành phố Hội an. Cẩm hà chỉ cách khu phố cổ Hội an chừng 4 km. Bởi vậy, Hội an là mảnh đất  vô cùng gắn bó với vợ chồng mình. Cứ mỗi lần trở về, mình lại thấy Hội an đẹp hơn, lung linh hơn. Mình yêu vô cùng thành phố Hội an với  những phố cổ nhỏ bé xinh xinh trầm mặc, những mái nhà cổ kính rêu phong. Nét xưa dường như còn lưu giữ trên từng góc phố , từng khuôn mặt người Hội an. Cuộc sống nơi đây thật thanh bình yên tĩnh với con sông Hoài. Trên sông, những chiếc thuyền đánh cá chở đầy nắng đang nghỉ ngơi.  Bên này sông là chùa Cầu nổi tiếng với kiến trúc của người Nhật. Bên kia sông là một dãy phố ngập tràn một mầu vàng mơ của loài cây Ôsaka.

Một đường phố ven bờ sông Hoài

Hoa Ôsaka nhuộm vàng đường phố Hội an
Cà phê góc phố

Khoe sắc cùng trời xanh mây trắng

Chùa Cầu với nét kiến trúc mang đậm phong cách Nhật bản

Dòng sông Hoài thật thơ mộng

Cây Ôsaka trên đường Bà Triệu Hội an

Hàng cây Ôsaka trên con đường ven sông Hoài phố

Golden Sen resort

Xin gửi tặng mọi người một số hình ảnh trong những ngày hè của mình.  Được ở bên gia đình  , được vui đùa trong sóng biển Đà nẵng quê hương, mình thấy cuộc sống thật tuyệt vời!

Một góc bể bơi

Hai bà cháu yêu biển lắm

Tạo dáng chuyên nghiệp không?

Hoàng hôn trên biển

Người mẫu U60

Tung tăng với sóng

Lão Cả Địn

Lão là thầy dậy nghiệp vụ nấu ăn cho tất cả cái lũ choai choai bọn mình ở Cửa hàng ăn uống Ga. Chẳng biết lão có 8 vía không nhưng lão thường gọi bọn mình là con xưng bà. Lão to cao và có nước da đen cháy, lúc nào cũng bóng loáng như chao mỡ. Bọn mình hay hỏi trêu  lão: bà ơi ngày xưa mẹ bà chạy chậm à?. Lão nổi đóa lên dứ dứ con dao thái thịt vào mặt bọn mình nhưng miệng thì cười toe toét: chậm chậm cái tiên xư chúng mày. Mẹ bà mà chạy chậm thì bà đã sướng, đéo phải đứng đây mà dạy mấy con nặc nô thái thịt.

Lão Cả Địn nấu ăn ngon lắm. Đặc biệt lão nấu phở rất ngon. Vợ lão cũng là bếp trưởng của một cửa hàng phở ngon có tiếng ở phố LQS- Hà nội thời ấy. Tiếng tăm còn lưu lại đến tận bây giờ. Lão dạy bọn mình tỉ mỉ từ việc ninh xương thế nào cho nước dùng trong mà lại ngọt đậm đà. Cho hoa hồi , thảo quả , quế chi tỉ lệ như thế nào cho nồi nước dùng thơm mà không gắt. Và bao giờ lão cũng thả vào nồi nước phở mấy con xá sùng biển. Thịt bò phải luộc thế thế nào để thịt ngọt đậm đà và thơm đặc trưng, không dai không bã. Hihi, nhờ có sự dạy bảo tận tình của lão mà bây giờ mình nấu ăn ngon phết!

Lão Địn hay đùa nhưng cực kì nghiêm khắc trong công việc. Ví dụ lão bắt bọn mình quay thịt xá xíu phải làm màu thế nào cho chuẩn. Không được đỏ loét ra mà cũng không được thâm xít. Và tỉ lệ dứt điểm phải là 7/3. Nghĩa là lão giao cho 10 kg thịt lợn khi quay xong phải còn đúng 7 kg thịt chín. Nếu còn sáu cân rưỡi, lão bảo hao. Nếu còn hơn bảy cân lão bảo sống. Và lão phạt bằng cách bắt đi nắm than, thái bánh phở. Nắm than bẩn thỉu nhưng còn đỡ chứ thái bánh phở là cực hình.( Hồi ấy bánh phở toàn thái bằng tay). Thái xong mấy chục cân bánh phở hai bàn tay phồng rộp, đau ê ẩm cả cánh tay, cả vai ,cả nách. Bọn mình tức lão mới bàn nhau trêu lão cho sướng!

Hồi ấy có phong trào cưa đường. Con trai đi xe đạp ngoài đường hễ thấy em nào xinh xinh là vè vè đi bên cạnh tán tỉnh. Ví dụ tên em là gì , nhà em ở đâu? Xinh thế này thì tên hay lắm nhỉ?. Gặp đối tượng mình thích thì các nàng cho biết tên và số nhà. Đối tượng nào không thích thì các nàng im lặng hoặc nói tên nhăng nhít, cho số nhà nhăng nhít. Bọn con gái làm ăn uống như bọn  mình đa số nhìn … ngon , nên số các chàng vè vè theo đông như ong.

Một tối có mấy chàng đi theo mình. Thoáng nhìn cũng biết mấy chàng cưa đường chuyên nghiệp. Quần gagadin mầu xi măng là li thẳng tắp, sắc như dao cạo  aó Bô pơ lin trắng lốp, miệng túi áo nhô lên thấp thoáng một tờ đỏ ” cụ mượt”( ngày ấy tờ 10 nghìn là tờ tiền ông cụ có mệnh giá cao nhất) ,chân xỏ  đôi dép nhựa Tiền phong hay đôi  tông Lào mầu gan gà .Một chàng hỏi : tên em là gì? Giả vờ e thẹn: tên em xấu lắm. Cái tên đâu quan trọng, em cứ nói đi. Thôi chả nói. Ngày xưa mẹ em đặt tên xấu cho dễ nuôi ý mà. Xấu hổ gì cái tên. Vâng, tên em là Ngỡn. Thế nhà em ở đâu?  Nhà em ở chỗ… kinh lắm. Em chả dám nói đâu. Hề hề ,nhà em có ở âm ti anh cũng không ngán. Nếu anh đã không ngán thì mời anh đến nhà em chơi.  Nhà em ở gần Bệnh viện Cu ba ra… ngõ Vạn kiếp, anh ạ. Hồi ấy Hà nội lưu truyền câu: Vào Cu ba , ra Vạn kiếp. Ý nói vào BV Cu ba dễ ra nhà xác của BV ở ngõ Vạn kiếp.

Cả lũ con gái kin kin 18, 19 tuổi tuổi trong cửa hàng hễ gặp giai cưa đường,nhất loạt nói tên Ngỡn ( tên vợ lão Địn),  nhà ở ngõ Vạn kiếp ( nhà lão Địn). Hehe…

Từ hôm ấy nhà lão Địn liên tục phải tiếp khách không mời mà đến.  Hôm đầu lão  kể: tối hôm qua có mấy thằng chọi con quần loe, đầu đánh luống đến hỏi mụ Ngỡn nhà bà. Mả mẹ nó , nó lại cứ hỏi bà là bác cho cháu gặp em Ngỡn. Đến lúc bà gọi mụ Ngỡn ra thì nó chạy đứt dép.  Mình bảo chắc nó đi ăn phở thấy bà Ngỡn xinh nên nó làm quen . Lão bảo: xinh như con tinh tinh. Ngày xưa bà ngây thơ dại gái bị mụ ấy lừa. Hihi…

Về sau lão biết đó là trò đùa của cái lũ ” nặc nô” , lão chửi toáng : tiên xư mấy con đĩ non. Nặc nô nó vừa thôi. Bà thì bà cho thi lại cả lũ.( lão là người chấm thi lên lương).Cả lũ rú lên cười. Biết là lão dọa thế thôi chứ lão quí mấy con nặc nô này lắm.

Làm với lão rất vui  vì lão kể chuyện tiếu lâm có duyên lắm. Lão kể nhiều chuyện , nhưng mình nhớ mãi câu chuyện ” Khí khỉ thì ra , khí ta thì vào”. Lão kể: xưa có cô con gái xinh lắm con nhà phú ông. Phú ông rất muốn kén rể xứng đôi vừa lứa với cô. Nhiều chàng trai muốn lấy cô làm vợ nhưng cô chua ưng ai. Trong đám người làm của phú ông có một chàng nông dân yêu cô lắm mà không có cách nào để lấy được người trong mộng. Một hôm , phú ông sai chàng nông dân đi cầy ruộng xa và sai cô con gái đi trông vì sợ chàng ta bỏ ruộng đi ngủ. Trưa đến cô gái mệt quá nằm ngủ say như chết. Chàng trai lấy lòng trắng trứng đổ vào váy cô nàng rồi vờ hốt hoảng kêu toáng lên: trời ơi , cô ngủ say quá bị khỉ nó hiếp mà không biết. Cô gái dậy thấy thế sợ quá bảo chàng : phải làm sao bây giờ? Chàng bảo: bây giờ phải cho khí ta vào thì khí khỉ mới ra. Cô gái cuống quýt: thế anh cho khí ta vào giúp tôi đi. Được, nhưng khi tôi cho khí ta vào thì cô phải nói:” khí khỉ thì ra , khí ta thì vào” nghe chưa. Lúc đầu cô còn dõng dạc ” khí khỉ thì ra khí ta thì vào”. Sau khí ta vào dồn dập quá cô chỉ nói được mỗi câu: khí khị, khí khị…hị hị… Hôm ấy về nhà cô kể với cha là hôm nay cô bị khỉ hiếp , may nhờ có chàng nông dân nên cô mới được cứu. Phú ông biết chuyện căm anh chàng lắm nhưng cũng đành gả cô cho chàng.

Hồi ấy  chưa hiểu lắm câu chuyện của lão. Về sau có chồng rồi nhớ đến chuyện này lại rũ ra cười một mình.

Sau này lão Địn về hưu. Lão mở một quán phở ở ngõ NSL, đông khách lắm. Lâu quá không gặp. Chả biết bây giờ lão như thế nào?

Mưa và Hoa

Mưa đi nhé – Mưa tưng bừng hơn nữa

Đất rùng mình – C ây cỏ khát  mưa

Lá run rẩy  - Phập phồng theo từng giọt

Hoa nở xòe – Bung nhụy đón mưa

Cỏ mướt mát – Mưa thấm  vào lòng  đất

Đất với trời –  Hòa nhịp Âm Dương

Giọt  giọt vỡ òa – Mưa reo trong hoan lạc

Hoa vẫy vùng  - Hứng khởi khúc nhạc Mưa!

Hoa bằng lăng

Nếu không có bằng lăng

Em đâu biết Tình yêu mầu tím

Cuốn về xa  dòng suối tình ngọt lịm

Chảy đôi bờ tím cả chiều xưa!

***

Hà nội xanh hơn sau cơn mưa

Những dãy phố bồng bềnh hoa tím

Những đón đưa bịn rịn

Nụ hôn dài lưu luyến sắc bằng lăng!

***

Góc phố Tình yêu vương vài sợi nắng

Hoa mong manh rơi nhẹ xuống vai gầy

Hắt tím vào chiều , nhuộm tím cả chân mây

Và em tím- trong Tình yêu mầu tím!

Hoa sấu

Dịu dàng hoa sấu xinh xinh

Như mưa sao rụng trắng tinh phố hè

Vòm xanh ngân một tiếng ve

Ô kìa chiếc lá đang nhè nhẹ rơi

Bước trên thảm lá vàng tưoi

Lòng con ngân tiếng ru hời Mẹ xưa

Bát canh chua dịu nắng trưa

Qủa ô mai sấu chiều mưa- xa rồi?

Vị chua ngọt đọng trên môi

Lòng con nhớ Mẹ – bồi hồi giấc trưa

Nhìn hoa sấu rụng như mưa

Con như thấy Mẹ mới vừa đâu đây

Vun hoa một vốc tay đầy

Hương hoa sấu rụng ngát say trưa hè!

Hoa phượng

Bỗng bừng lên một sắc  hồng hoa phượng

Bỗng sôi lên rộn rã tiếng ve

Tán bàng xanh vẫy gọi mùa  hè

Nắng lấp lóa chảy tràn trên hè phố!

Chùm hoa giấy rung rinh bên của sổ

Chập chờn chao cánh bướm trắng xinh xinh

Bạn nhớ không chuyện của chúng mình

Nhặt hoa nắng ép vào trang vở

Chùm hoa nắng ấm nồng ủ lửa

Để hè về bung sắc phượng hồng tươi

Thắm đỏ môi xinh như cánh phượng đang cười

Hè lại đến trong sắc hồng hoa phượng!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 193 other followers